Trái đất bị bệnh- Lê Văn Truyền

Mẹ thiên nhiên cuồng nộ

chủng virus bạo tàn

loài người đang trả giá

Lê văn Truyền

             Con virus có cái tên mỹ miều Corona (Vương miện) đang quét một cơn bão đại dịch qua toàn thế giới, cũng giống như cơn thủy triều “cái chết đen” do vi khuẩn dịch hạch Yersinia pestis gây ra trong những năm 541 -542 sau C.N. đã giết chết khoảng năm mươi triệu người khắp vùng Trung Á, Trung Đông, Bắc Phi, bằng năm mươi phần trăm dân số thế giới thời bấy giờ. Và rồi một lần nữa, từ năm 1347 đến năm 1351, vi khuẩn dịch hạch ký sinh ở những con chuột trên những chiếc thuyền buôn từ Trung Quốc lại lan rộng khắp châu Âu, giết chết khoảng hai mươi lăm triệu người, một phần ba dân số châu lục này thời đó.

Cái chết đen thời Trung cổ khởi đầu cho “sự suy tàn của chế độ nông nô” ở châu Âu mà không cần đến một cuộc cách mạng đẫm máu mất mát hàng triệu nhân mạng như trong những cuộc chuyển đổi chế độ sở hữu trên thế giới sau này. Giờ đây, dịch Covid-19 với tốc độ siêu nhanh, sau hai năm cũng đã lan ra gần như khắp các quốc gia trên  năm Châu lục. Hàng triệu người từ kẻ vô gia cư đến giới tinh hoa đã lìa đời do một đại dịch chưa biết đến khi nào kết thúc.

Lâu nay, trên mạng xã hội lan truyền một bức thư truyền tải một số thông điệp được cho là của Bill Gates, một trong những bộ óc vĩ đại của nhân loại đương thời, nêu lên những vấn đề mà con virus SARS-CoV2 buộc chúng ta phải suy ngẫm về thế giới của “loài người thông minh”, về các giá trị chúng ta thường tôn sùng và mưu cầu, về cách hành xử của chúng ta đối với đồng loại và đối với muôn loài, dù là loài hữu tình hay vô tình, với thiên nhiên, trái đất – ngôi nhà chung chúng ta đang cộng sinh cùng với bao loài sinh vật khác. Và rồi, chỉ sau mấy hôm, mạng xã hội và truyền thông thế giới lại cho rằng bức thư nói trên chỉ là tin giả (fake news) của một người ẩn danh nào đó, muốn mượn tên tuổi của Bill Gates để “đánh bóng” mình.

Công bằng mà nói, mười ba thông điệp trong bức thư, dù không phải là của Bill Gates, dù là của “một kẻ thích đùa” vô danh nào đó đi nữa thì cũng đáng để chúng ta suy ngẫm. Điều đáng cho ta suy tư nhiều nhất là: “Trái đất của chúng ta đang bị bệnh. Chúng ta cũng bị bệnh vì ngôi nhà của chúng ta đang bị bệnh” và “Hãy kiềm chế bản ngã của mình lại. Nó đang nhắc nhở chúng ta rằng cho dù chúng ta vĩ đại đến đâu thì chỉ một con virus cũng có thể làm cả thế giới của chúng ta bế tắc”.

Khi những siêu đô thị (megacity) – niềm tự hào của nhiều quốc gia phát triển, niềm mơ ước của những nước nghèo – đang trở thành những “thành phố ma”, khi các thầy thuốc bó tay, đành phải cam tâm lựa chọn những bệnh nhân nào đáng cứu sống và những bệnh nhân nào phải nhận lãnh cái chết, khi những sân vận động khổng lồ và những trung tâm hội nghị tráng lệ trở thành “bệnh viện dã chiến”, khi những sân biểu diễn nghệ thuật trượt băng trở thành những “nhà xác” mênh mông, khi những lò hỏa táng đỏ lửa hết công suất 24 giờ mỗi ngày, khi mà các công ty sản xuất quan tài, các “trại hòm” – như chúng ta vẫn thường gọi – bất lực sản xuất không kịp quan tài cho người chết và phải dùng “quan tài thùng giấy”, khi ngay cả những thầy thuốc tận tâm và giỏi giang nhất cũng trở thành người bệnh, nằm chờ Thần chết tới đem mạng sống của mình đi, thì ta hãy trân quý từng giây của cuộc sống, yêu thương đồng loại, yêu thương muôn loài và thiên nhiên độ lượng mà chúng ta đang cộng sinh như một cách sám hối cho những sai lầm mà loài người chúng ta đã mắc phải.

BỨC THƯ ĐƯỢC CHO LÀ CỦA BILL GATES

 Khi tôi suy ngẫm về điều này, tôi muốn chia sẻ với bạn những gì tôi cảm thấy virus corona (Covid-19) thực sự đang làm với chúng ta:

– Nó đang nhắc nhở chúng ta rằng tất cả chúng ta đều bình đẳng, bất kể văn hóa, tôn giáo, nghề nghiệp, tình hình tài chính hay chúng ta nổi tiếng như thế nào. Bệnh này đối xử với tất cả chúng ta như nhau, có lẽ chúng ta cũng nên như vậy. Nếu bạn không tin tôi, chỉ cần hỏi Tom Hanks.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta rằng tất cả chúng ta đều kết nối và một cái gì đó ảnh hưởng đến một người thì nó cũng có sự ảnh hưởng đến người khác. Nó nhắc nhở chúng ta rằng các đường biên giới giả tạm mà chúng ta đã lập ra có ít giá trị vì virus này không cần hộ chiếu. Nó đang nhắc nhở chúng ta, bằng cách áp bức chúng ta trong một thời gian ngắn, về những người trong thế giới này mà cả cuộc đời dành cho sự áp bức.

– Nó nhắc nhở chúng ta về sức khỏe của mình quý giá biết bao và chúng ta đã đi quá xa như thế nào trong việc bỏ bê sức khỏe, thông qua việc ăn những thực phẩm được sản xuất nghèo dinh dưỡng, và uống nước bị ô nhiễm bởi lớp lớp hóa chất. Nếu chúng ta không chăm sóc sức khỏe, tất nhiên chúng ta sẽ bị bệnh.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta về sự ngắn ngủi của cuộc sống và về những gì quan trọng nhất chúng ta cần phải làm: đó là giúp đỡ lẫn nhau, đặc biệt là những người già hoặc bệnh tật. Mục đích sống của chúng ta không phải để mua giấy vệ sinh.

– Nó nhắc nhở chúng ta về xã hội vật chất của chúng ta đã trở nên như thế nào, và khi gặp khó khăn, chúng ta nhớ ra những thứ thiết yếu mà ta cần (thực phẩm, nước, thuốc) vốn trái ngược với những thứ xa xỉ mà đôi khi chúng ta đánh giá cao chúng một cách không cần thiết.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta về gia đình và mái ấm gia đình quan trọng như thế nào và chúng ta đã bỏ bê điều này đến mức nào. Nó buộc chúng ta phải quay trở lại nhà của mình để chúng ta có thể xây dựng lại cuộc sống bên tổ ấm của mình và củng cố đơn vị gia đình mình.

– Nó nhắc nhở chúng ta rằng công việc thực sự của chúng ta không phải là nghề nghiệp của chúng ta, mà đó là những gì ta làm, không phải những gì mà chúng ta được tạo ra để làm chúng. Công việc thực sự của chúng ta là chăm sóc lẫn nhau, bảo vệ lẫn nhau và mang lại lợi ích cho nhau.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta rằng hãy kìm hãm bản ngã của mình lại. Nó đang nhắc nhở chúng ta rằng cho dù chúng ta nghĩ chúng ta vĩ đại đến cỡ nào hay người khác có cho rằng chúng ta tuyệt vời đến thế nào, thì chỉ một loại virus có thể khiến cả thế giới của chúng ta bế tắc.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta rằng sức mạnh của sự tự do ý chí đang nằm trong tay chúng ta. Chúng ta có thể chọn hợp tác và giúp đỡ lẫn nhau, chia sẻ, cho đi, giúp đỡ và hỗ trợ lẫn nhau hoặc chúng ta có thể chọn ích kỷ, tích trữ, chỉ chăm sóc bản thân. Thật vậy, đó là những khó khăn làm nổi bật bản sắc thực sự của chúng ta.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta có thể kiên nhẫn, hoặc chúng ta có thể hoảng loạn. Chúng ta có thể hiểu rằng loại tình huống này đã xảy ra nhiều lần trước đây trong lịch sử và sẽ qua, hoặc chúng ta có thể hoảng loạn và xem nó là sự kết thúc của thế giới và, do đó, gây hại cho bản thân nhiều hơn là có lợi.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta rằng đây có thể là một kết thúc hoặc một khởi đầu mới. Đây có thể là thời gian cho suy ngẫm và hiểu biết, nơi chúng ta học hỏi từ những sai lầm của mình, hoặc nó có thể là khởi đầu của một chu kỳ nữa tiếp tục cho đến khi cuối cùng chúng ta học được bài học mà chúng ta phải học.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta rằng Trái đất này bị bệnh. Nó nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta cần xem xét tốc độ phá rừng cũng khẩn cấp như chúng ta nhìn vào tốc độ mà các cuộn giấy vệ sinh đang biến mất khỏi giá hàng. Chúng ta bị bệnh vì nhà của chúng ta bị bệnh.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta rằng sau mỗi khó khăn, luôn có sự dễ dàng. Cuộc sống là theo chu kỳ, và đây chỉ là một giai đoạn trong chu kỳ tuyệt vời này. Chúng ta không cần phải hoảng sợ; điều này cũng sẽ qua.

 

Bài viết khác

Tác giả: Haiku Việt

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *