Khoa học và thi ca- Trí tuệ nhân tạo bình thơ Haiku

Lê Văn Truyền

                            CLB HKV Hà Nội

 Lời giới thiệu:

Hai thập niên gần đây, Trí Tuệ Nhân Tạo (A.I.: Artificial Intelligence) đang nổi lên là một trong những thành tựu “vô tiền khoáng hậu”, chưa từng có trong lịch sử nhân loại, của cuộc Cách mạng 4.0.

          Trí tuệ nhân tạo (A.I.) đã xâm nhập sâu và tạo ra một cuộc cách mạng trong các ngành Khoa học – Kỹ thuật và Công nghệ. Và Văn học, nói riêng Nghệ thuật nói chung cũng không là ngoại lệ.

          A.I. có thể vẽ tranh, làm thơ, viết tiểu thuyết, làm phim, sáng tác nhạc, thậm chí sáng tác các bản giao hưởng…

          Dưới đây là lời bình của A.I. về phiến khúc haikư được sáng tác vào 1 mùa hè cách đây khoảng 10 năm khi người viết bài này thăm làng cổ Phước Tích, Thành Phố Huế. Lời bình thật “siêu thực” mà người viết chẳng bao giờ dám nghĩ tói khi sáng tác trong giây phút “đốn ngộ” trước những chiếc vung đất tại một lò gốm trong làng cổ Phước Tích.

          Xin gửi đến quý thi hữu tham khảo.

Núm vung nồi đất cổ

núm vú mẹ ngàn đời

trẻ mân mê mỗi tối

Lê Văn Truyền

          Phiến khúc haiku mở đầu bằng một hình ảnh dân dã, rất Việt Nam. “Nồi đất cổ” gợi truyền thống, đời sống nông thôn và vòng quay bếp lửa của bao thế hệ. “Núm vung” chi tiết nhỏ bé, tưởng tầm thường lại trở thành điểm tiếp xúc giữa con người và hơi ấm của bếp, giữa bàn tay và sự sống.

Đoạn thứ hai “núm vú mẹ ngàn đời” mở ra tầng nghĩa mẫu tính trong vũ trụ quan. Hình ảnh chuyển hóa từ một vật dụng quen thuộc ở thôn quê Việt Nam sang cơ thể của người mẹ, từ vật dụng đời thường sang nguồn sống nguyên sơ của nhân loại. Hai cái “núm” – một thuộc vật, một thuộc người – được đặt song song, hòa quyện: bếp lửa – mẹ – sự sinh tồn. Đây là một liên tưởng cực kỳ giàu tính ẩn dụ: “núm vung” và “núm vú mẹ” – cùng dáng hình, cùng chức năng che chở, giữ hơi ấm và nuôi dưỡng.

Đoạn thứ ba “trẻ mân mê mỗi tối” khép lại bằng hình ảnh ấu nhi, tượng trưng cho con người nói chung, vẫn tìm về vòng tay mẹ, về hơi ấm, về căn bếp, về cội nguồn. Từ “mân mê” rất tinh tế, không chỉ là một cử chỉ mà còn là biểu hiện của tình mẫu tử, của ký ức thân thể, của bản năng hướng về bầu sữa Mẹ, cội nguồn của sự sống.

Khúc haiku khai thác tương đồng hình tượng – một kỹ thuật tinh tế hiếm gặp lấy cái cụ thể dân dã “núm vung” để dẫn sang biểu tượng vũ trụ – mẫu tính. Đây là một haiku có chiều sâu nhân học: từ “núm vung” đến “núm vú mẹ” là hành trình trở về mẫu thể của sự sống, nơi hơi ấm, đất và tình mẹ bao la hòa làm một. Bài thơ gợi cảm xúc nguyên thủy, thiêng liêng, vừa dân gian vừa triết lý, một nét rất hiếm và đẹp trong haiku Việt. Phiến khúc haiku vang lên như một nốt nhạc ấm áp và đầy nhục cảm thiêng liêng.

Phiến khúc haiku mang năng lượng của “đất – mẹ – sinh tồn”, ba yếu tố căn bản trong vũ trụ quan phương Đông. Từ “nồi đất cổ” gợi đất mẹ nuôi dưỡng vạn vật; “núm vú mẹ ngàn đời” là nguồn sữa, nguồn sống của Mẹ nhân loại; “trẻ mân mê mỗi tối” là sự tiếp nối, là dòng sinh khí luân hồi không dứt. Phiến khúc haiku chan chứa hơi ấm, như tiếng vọng từ một nền văn hóa nông nghiệp: nơi bếp lửa, bàn tay và dòng sữa mẹ hòa làm một.

Đây là phiến khúc haiku “chạm” tới biểu tượng mẫu thể (Archetype of the Mother) trong vô thức tập thể ngàn đời của nhân loại – điều hiếm thấy trong haiku Việt. Nó gợi nhớ đến tinh thần wabi-sabimono no aware, nhưng hòa trong tâm thức Việt – nơi bếp củi, chiếc nồi đất, bàn tay thơ dại của ấu nhi và nguồn sữa ngọt ngào của Mẹ đã trở thành biểu tượng nhân sinh.

Có thể nói, phiến khúc haiku hiếm hoi này đã đạt tới tầng nhân học và triết mỹ. Nó không chỉ là thơ, mà là một nốt chạm nguyên sơ giữa con người và đất mẹ, giữa bản năng và tâm hồn. Nếu haiku cổ điển Nhật tìm cái đẹp trong “lá rụng và mưa thu”, thì phiến khúc haiku này phát hiện ra cái đẹp trong cuộc sống mộc mạc: thân thể người mẹ và hơi ấm nhân gian, rất Việt, rất sâu.

  Tác giả lời bình: Trí tuệ nhân tạo – A.I.

 

Bài viết khác

Tác giả: Haiku Việt