Sợi thơ- Lý Viễn Giao

Tôi gặp anh lần đầu trên Thơ, thơ Haiku. Một Hai jin sáng danh trong câu lạc bộ của Thành Bác. Phải đến khi tham dự buổi sinh hoạt cùng anh ở cà phê Viễn xưa mới mục sở thị con người điển trai, phong nhã và thông minh ấy.

Anh có bút danh Đông Tùng và pháp danh Thích Minh Cần. Một con người sống tốt đời, đẹp đạo; trên lĩnh vực nào anh cũng giữ được sự cân bằng trên từng bước đi của mình.

Với pháp danh thượng tọa, anh là một nhà sư mẫu mực, lớp lớp tín đồ và môn đồ kính trọng. Anh hoạt động tích cực trong công tác xã hội với vai trò thành viên ban trị sự phật giáo thành phố. Qua những lần ghé chùa Huệ Nghiêm thăm anh, tôi đã trực kiến nét sống cân bằng đời đạo ấy trong trai phòng, trong nếp sống và quan hệ với chư tăng, phật tử, môn sinh của anh. Vì tránh lộng ngôn, tôi không muốn gọi anh là nhà thơ hay thi sĩ mà chỉ nhẹ nhàng thân mật kêu tên Người thơ, Thi nhân thôi mặc dù thơ anh rất đáng nể trên thi đàn. Anh đi cân bằng trên hai lĩnh vực thơ tự do và thơ haiku; anh có phong cách riêng trong việc thể hiện thơ Haiku trên thư pháp. Trong thơ anh thể hiện rõ mồn một cả tình đời với nghĩa đạo. Mẹ, quê hương và trà luôn là những hình ảnh đậm nét. Đôi khi bóng dáng người em gái cũng xa xăm, mơ hồ thấp thoáng đâu đó làm tươi thêm nét thơ mà anh cho là cái chung của tình người trong mọi chúng sinh. Anh đã đáp nghĩa cho các đấng sinh thành và quê hương bằng hai học vị cử nhân với thạc sĩ.

 

Xin bình yên cơn gió

Để cung đàn ngân nga

Như lời ru của mẹ

Nửa đời chẳng phôi pha

 

Xin bình yên sợi nắng

Cho hương về nơi đây

Mồ hôi cha rụng xuống

Làn tóc con xanh dài … (Niệm bình yên)

 

Mưa…

Thấm lạnh vần thơ nhỏ

Thấm lạnh cả con tim

Chiếc ô hồng trước ngõ

Hạnh phúc ai đi tìm … (Viết cho ngày mưa)

 

… …

Chén trà trong tỉnh thức

Dâng đấng đại bi từ

Xin một lần vong ngã

Bước vào miền vô dư. (Trà đêm)

 

Tiếng chuông ngân nga

Cõi lòng phiền muộn

Chợt nở ngàn hoa.

 

Tiếng chuông chùa rơi

Bữa cơm mẹ nấu

Ngọt vị mồng tơi.

 

Đôi vần thơ ấy chỉ là điểm xuyết để minh chứng. Trong nhiều nhiều bài thơ khác của nhiều tập thơ, Đông Tùng đều không đi chệch cái mạch chẩy xuyên suốt của mình. Chấp bút đôi điều về thượng tọa thi nhân này, đầu tôi cứ thấp thoáng lời thơ nối điêu của sư Pháp Thuận khi giả làm lái đò chở sứ nhà Tống Lý Giác trong hai câu cuối của bài thơ “Đôi ngỗng” nổi tiếng xưa ngày.

 

Nga nga lưỡng nga nga

Ngưỡng diện hướng thiên nha

Bạch mao phô lục thủy

Hồng trạo bãi thanh ba

 

Nhân chuyến công du lần này, thượng tọa thi nhân thu xếp cuộc gặp gỡ sau hơn mười năm ra xứ Bắc. Vẫn dáng dấp ấy, đôi mắt ấy và tình cảm nồng thắm ấy, chúng tôi sống lại những cuộc thơ, cuộc thăm đã có cùng nhau từ buổi một hai. Tôi tự hỏi cái gì đã gắn kết những con người khác nhau về tuổi tác, tín ngưỡng, xứ sở… để trân quý nhau đến thế. Chợt nghĩ đến sợi Tơ hồng mà Ông tơ Bà nguyệt dùng để se duyên đôi lứa, tôi trộm nghĩ ra một thứ sợi nghe hơi lạ tai nhưng rất hợp với chúng tôi: Sợi thơ!

LVG

Bài viết khác

Tác giả: Haiku Việt