CẢM NGHIỆM BA PHIẾN KHÚC HAIKƯ- Bùi Văn Dũng (CLB HKV Cố đô)

  1. Độc ẩm

    con tắc kè tắc lưỡi

     nhắc thời gian

          Trong đêm khuya, tiếng tắc kè vang lên như tiếng đồng hồ của thiên nhiên đang điểm chậm rãi. Người uống rượu một mình, lắng nghe từng nhịp thời gian trôi. Âm thanh lặp lại gợi sự cô đơn, như nhắc nhở về tuổi tác và cuộc sống. Cảnh vật tĩnh mịch, chỉ còn tiếng tặc lưỡi của con tắc kè nhỏ là bạn đồng hành. Sự cô đơn không chỉ vì không có người bầu bạn mà là sự đối diện với chính mình. Rượu làm ấm lòng, nhưng tiếng tắc kè lại làm lạnh tâm hồn. Thời gian cứ trôi, không thể lãng quên nhờ men say. Phiến khúc haikư gợi nhớ cõi nhân sinh ngắn ngủi, hữu hạn. Một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng hàm chứa cả triết lý về quy luật lạnh lùng của thời gian . Đêm tối, rượu và tiếng tắc kè tạo nên bức tranh cô đơn đầy ám ảnh.

2.Tinh mơ

ngọn cỏ và giọt sương

còn âu yếm nhau

          Buổi sáng sớm, vạn vật còn đang ngái ngủ. Giọt sương đọng trên ngọn cỏ như người tình chưa muốn rời xa. Hình ảnh mềm mại, dịu dàng gợi cho ta sự gắn bó mong manh. Giọt sương và ngọn cỏ tạo nên vẻ đẹp vô thường vì khoảnh khắc quấn quít chỉ tồn tại trong chốc lát. Giọt sương rồi sẽ tan để lại ngọn cỏ một mình . Tinh mơ là thời khắc giao thoa giữa mộng và thực. Phiến khúc haikư gợi cho người đọc về sự hữu hạn của cái đẹp, nhắc nhở chúng ta hãy trân trọng những khoảnh khắc hiện sinh ngắn ngủi. Một bức tranh thiên nhiên đầy tình cảm, vừa thực vừa mơ.

3.Tiếng chim khướu

hót trong lồng

rừng xưa đã khép

          Tiếng chim khướu vang lên, nhưng không phải trên cành cao, trong rừng sâu hay trên bầu trời cao rộng. Tiếng hót bị giam trong chiếc lồng chật hẹp, dù là một chiếc lồng son. Tự do đã mất, chỉ còn trong ký ức. “Rừng xưa đã khép” là lời nhắc nhở về quá khứ tự do không trở lại. Tiếng hót trở thành tiếng lòng, vừa đẹp vừa đau xót: sự đối lập giữa hiện tại tù túng và quá khứ phóng khoáng, tư do. Phiến khúc haikư gợi triết lý về sự mất mát và hoài niệm, không chỉ nói về loài chim mà còn về con người. Tự do là quý báu, mất tự do là mất tất cả. Một phiến khức haikư chứa cả nỗi đau của kiếp nhân sinh.

     Lê Văn Truyền

                                                                   Câu Lạc Bộ Haikư Việt Hà Nội

 

Bài viết khác

Tác giả: Haiku Việt