Chùm thơ đôi Cafe ban mai của Vũ Tam Huề

alt

1.Sài Gòn

cà phê hẻm nhỏ

hương xưa


Một khoảng trời nhỏ để mơ

Cung đàn cùng với vần thơ đợi người


2.Hà Nội

cà phê Lâm

Thu quyến rũ *


Ngoài kia một thoáng sương mù

Trong này tiếng nhạc êm ru tình đời


3.Kỷ niệm một thời

buồn vui năm tháng

giọt cà phê rơi


Bạn bè chia sẻ chuyện đời

Ánh mắt xa vắng tiếng cười nhẹ buông


4.Cung đường phượt

quán gió

cà phê mây


Quanh mình đồi núi cỏ cây

Xa trông một cánh chim bay về rừng


5.Cà phê

cánh võng

giọt đắng đung đưa


Đường dài dừng bước ban trưa

Tưởng như tiếng hát ầu ơ...thuở nào


6.Cà phê vỉa hè

chút nắng chút gió

hương thu


Đâu đây vọng tiếng chim gù

Sài Gòn khoảnh khắc như ru hồn người


7.Cà phê ban mai

giọt sương giọt nắng

tôi ngồi với...tôi


Bâng khuâng lặng ngắm mây trôi

Cà phê đắng ngọt vị đời riêng ta


8.Nhóm bạn cà phê

karaoke cùng hát

Ôi mê ly đời ta !..**


Tám chuyện - chém gió gần xa

Người Hà Nội sống chan hòa phương nam

...

* Thu quyến rũ : tên bài hát của Đoàn Chuẩn

** Ôi mê ly : Tên bài hát của văn Phụng


Phương Trung - Vũ Tam Huề

Chùm thơ đôi Haiku- Lục bát của Vũ Tam Huề

alt

1. Cánh chim đêm

bên thềm lá rụng

bóng trăng lay

Người đi như cánh chim bay

Người về mặc ngọn gió lay bóng mình


2. Đêm tàn

trăng rụng

tỉnh giấc mơ hoang

Sao rơi đáy mắt mơ màng

Rèm lay gió thoảng bóng nàng...chân mây


3. Lá rụng trên ngàn

nai vàng ngơ ngác

lắng tiếng thu rơi

Bàng bạc mây trắng ngang trời

Sầu vương mắt biếc ai ngồi tiếc thu


4. Hỡi cô em nhỏ bé

tiễn biệt nhau trong gió

Sài Gòn mưa bay

Hạt mưa thấm áo chiều nay

Em về nơi ấy biết ai đợi chờ


5. Phong rêu

thành Nam quê cũ

bóng chiều ngưng trôi

Người đi muôn dặm xa xôi

Thương về xưa cũ một thời tóc xanh


Phương Trung - Vũ Tam Huề

Chùm thơ đôi Haiku- Lục bát về với Miền Tây của Vũ Tam Huề

alt

1. Về với miền Tây

hồn thơ bát ngát

cá nước chim trời


Con xuồng chở ắp tiếng cười

Bình minh chợ nổi níu người phương xa


2. Em sang ngang rồi

ước nguyện một thuở

thả trôi theo dòng


Thuyền hoa bóng nước trên sông

Cầu vồng một giải bềnh bồng mờ xa


3. Đất Mũi

bên lở bên bồi

dòng đời phù sa


Con tàu rẽ sóng khơi xa

Trong phong ba vẫn thiết tha tình người


4. Tìm về ngọt ngào

màu xanh cây trái

cù lao sông Tiền


Chiều nay ghé bến dừng thuyền

Bài ca tân cổ giao duyên say lòng


5. Mùa nước nổi

con xuồng tôi

lạc giữa đồng xa


Sen hồng súng tím trổ hoa

Tôi tìm em giữa bao la sắc màu


6. Ánh nắng pha lê

áo bà ba trắng

người về trong mơ


Dòng kênh xưa nước lững lờ

Ô môi hoa nở như chờ đợi ai


7. Mùa xuân về

thuyền hoa Sa Đéc

khoe sắc muôn màu


Em chở hương sắc về đâu

Cho người viễn xứ vương sầu tương tư


8. Biển và tôi

bỗng dưng đỏ mặt

ráng chiều Hà Tiên


Gặp em cô gái vùng biên

Đôi mắt hạt huyền không rượu mà ...say


9. Tôi và trăng

cùng hư ảo

đêm U Minh


Bâng khuâng như giấc mộng tình

Tôi ôm trăng ngủ tưởng mình với ta...


10. Bạc Liêu

não nuột cung đàn

Dạ cổ hoài lang


Tiếng tơ thánh thót đêm trường

Bóng trăng mờ tỏ người thương phương trời


Phương Trung - Vũ Tam Huề

Thị vàng- Vũ Tam Huề

alt

Thị chín vàng cành không tay hái

Em đi rồi cây trái cũng buồn hiu

Có lẽ không loại trái cây nào quyện vào tuổi thơ chúng tôi ngày ấy như quả thị vàng. Lúc còn thơ bé nằm gọn trong lòng bà lòng mẹ, ta đã được nghe chuyện cô Tấm xinh đẹp, thảo hiền qua bao nỗi truân chuyên. để rồi từ trái thị vàng bước ra xinh đẹp hơn và hạnh phúc hơn. Ai mà chẳng thuộc nằm lòng câu thơ " Thị ơi ! Thị rụng bị bà . Bà về bà ngửi chứ bà không ăn " . Trong tâm hồn thơ ấu ngày xa xưa ấy trái thị vàng lung linh như vầng trăng cổ tích, tỏa sáng êm đềm suốt tuổi măng non. Còn trong đời thường, cái thuở tuổi thơ còn thiếu đồ chơi và bánh kẹo thì quả thị mũm mĩm, vàng tươi là thứ quà quê, vừa để chơi vừa để ăn, mới thơm tho, ngọt ngào và thân thương biết mấy !

Khi lớn lên, đi học cấp 1 rồi cấp 2, lũ học sinh chúng tôi cả gái và trai đều thích " chơi " thị. Những quả thị sáp dẹt và tròn xoe như đồng xu. thơm ngạt ngào, được giấu vào chiếc khăn tay, để trong cặp sách, mang ra lớp khoe với bạn bè, tặng cho những đứa thân nhất. Làm sao quên được chiếc rọ thị được kết bằng những sợi len màu sặc sỡ. Trong rọ có quả thị vàng tươi còn cả chùm lá xanh ngăn ngắt . Quả thị thị đẹp nhất em lựa ở vườn nhà, giấu lũ bạn gái, lén tặng cho anh...Mình treo rọ thị xinh xinh ấy bên bàn học, để làn hương thơm dịu dàng còn vương vấn mãi....

Quê tôi xứ Bắc. khắp các làng quê từ trung du xuống tới đồng bằng, nơi nào mà không có thị. Thị mọc khiêm tốn trong vườn nhà, bên mái tam quan đền chùa, đôi khi thành hàng dài dọc đường thôn lối xóm. Mùa thu, trong nắng hanh vàng với chút se lạnh của gió heo may, trên cành cao cành thấp, lấp ló sau đám lá xanh, những trái thị ươm dần lên sắc nắng vàng rượi, thoảng thơm, gọi về đây những bầy chào mào ríu ra ríu rít....

Những sớm mai, các cô gái quê quẩy gánh thị vàng tươi từ các xóm thôn kĩu kịt trên đường tới chợ....Vừa ngả gánh, mọi người đã xúm lại mua. Các bà, các mẹ đi chợ bớt vài hào bạc, mua dăm ba quả thị chín cho lũ trẻ đang mong ngóng ở nhà. Quả ương cho chúng đan rọ để chơi. Quả chín để chúng hít hà cho chán, nặn bóp tới mềm rục, xẻ vỏ thành ngôi sao sáu cánh. Ăn cho hết lớp thịt quả ngọt ngào, rồi dán vỏ lên vách tường là đẹp....Cuộc sống ngày đó giản đơn có vậy nhưng sao êm ả, ngọt ngào.

Thị là thứ quả quê, rẻ tiền nhưng vào mùa thu quả chín, ở các thành phố miền Bắc vào các chợ, các sạp hàng hoa quả đều có bán. Trong các mâm hoa quả dâng cúng tại các đền chùa, miếu mạo không bao giờ thiếu loại trái vàng thơm này. Thị là trái cây có sức lôi cuốn với nhiều người xứ Bắc không phân biệt tuổi tác vì dáng quả tròn đầy, sắc màu vàng tươi óng ả và hương vị thật ngọt ngào. Trái thị đã đi vào tâm hồn trẻ thơ của bao lớp người sinh ra và lớn lên của xứ Bắc - quê tôi !

Xa quê đã lâu rồi...Nhưng dù ở nơi đâu, mỗi độ thu về với thoáng gió heo may...Tôi lại nhớ về quê cũ. Và như đâu đó lời ru của mẹ một thuở xa xưa . Và như đâu đó một mùi hương ngọt ngào của trái thị chín...Hương thời gian mãi không mờ phai trong nỗi nhớ...

Ngọn gió mùa thu

Lời mẹ hát ru

Thơm hương thị chín.

Phương Trung- Vũ Tam Huề

Chùm thơ đôi của Lương Sơn- TP Hồ Chí Minh

alt

1

Sớm thu

thăm thẳm

trời xanh

Muôn ngàn tia nắng lung linh

Phải lòng bao áng thơ tình mùa thu.


2

Hương của mùa thu

em có biết

ở đâu?

Thắp tin yêu,chớ muộn sầu

Rủi ro,mặc cảm,khổ đau sẽ tàn.


3

Bạn đời ơi!

hãy sống và yêu

như biển khơi.

Có đi mới biết lẽ đời

Có yêu mới hiểu thấu người ta yêu.


4

Hào phóng và vô tư

đất quyến luyến bốn mùa

xuân,hạ,thu,đông.

Ta đi xa nhớ ruộng đồng

Ta về yêu vị nhãn lồng Hưng Yên.


5

Hè về

trên tán cây phượng vĩ

tiếng ve ran..

Âu sầu chi...tiếng thở than

Buồn đau chi! Nắng sắp tàn-tiếng ve..!


6

Đóa phong lan

bừng nở

bên thềm.

Nhà cao,cửa rộng...cài then

Hẹp lòng ...Ai sẽ đến nhìn phong lan ?


7

Bảo kiếm tặng tráng sĩ

người đẹp

tặng hoa hồng

Xưa nay ..những ước cùng mong

Mỹ nhân cùng với anh hùng sánh đôi.


8

Đêm thanh

hoa quỳnh nở

ngọc ngà đóa trăng

Ngày vui-Lễ hội tình nhân

Anh bên em cả trời trăng nghiêng vào.


9

Rừng thu

mắt em đằm hương mơ

tai em nghe tiếng chim gù

Thông reo đùa gió vi vu

Em hân hoan với rừng thu nắng vàng.


10

Thôn trang mùa gặt

rạ rơm

lơ lửng trăng vàng

Qua cầu-Anh đón em sang

Hẹn em lễ cưới mùa màng bội thu.

LS


Thơ đôi của Trần Thị Ánh Thu- Nha Trang

alt

1.Gian nhà bé

tay em mềm

anh thêm vui sống.

Nhà to, cửa rộng mà chi

Chỉ cần cười nụ, tay ghì lấy tay.

Trời chiều bóng ngả về Tây

Dắt nhau dạo biển, ngắm mây la đà.


2.Con đông

không ngó

mẹ cha khốn khó, tủi hờn.

Chẳng cần lắm cháu, nhiều con

Một mà hiếu thảo, sắt son - đủ rồi!


3.Bạn săn giá vàng

đuổi theo chứng khoán

tôi thì đoán em thích gì!

Người khôn quý bạn đồng sàng

Người khờ quý bạc, quý vàng, kim cương.


4.Kiếm tiền

mục đích bao người

ở đời.

Có người cơi nới đất đai

Có người chỉ trọng kéo dài tuổi xuân.


5.Haiku – Việt Nha Trang

mênh mang

tình tựa sóng.

Haiku Việt xứ Trầm Hương

Tình thâm, nghĩa trọng, bốn phương tìm về.


6.Ban mai

chân ai khe khẽ

hôn bờ cát lặng lẽ nằm yên.

Sóng bối rối, dỗi hờn với cát

Sao chân nhung chẳng tạt nước trong?

Thầm thì cát nói thong dong:

Bao người giỡn sóng, bóng hồng nhường tôi!


7.Covid siêu hình

Thế giới thất kinh

Bao giờ mới yên bình?

Covid chặn đường thăm nhau

Công nghệ 4 chấm nối cầu yêu thương

Zalo, facebook và room

Cách thì vẫn cách, ta ôm qua hình.

TTAT

Thơ đôi Nhật Chiêu- TP Hồ Chí Minh

alt

THƠ ĐÔI 86

RÓT

Chùa trong mưa

tiếng chuông đuối nước

mưa rền rĩ mưa

**

Gió đưa không lá trúc nào

mười phương mưa rót ta vào trong ta

NC Chiêu Liêu

alt

Tranh Nguyễn Thụ


THƠ ĐÔI 87

Hoa triêu nhan

dịu dàng hỏi hòn cuội

anh là...hoa không tàn?

**

Hòn cuội là một đóa hoa

đêm là nắng muộn lửa là nước thiêng

NC Chiêu Liêu

alt

Tranh Gakusui


THƠ ĐÔI 88

MÙA

Lạnh đêm dài

thấm sâu hòn cuội

lăn trong bàn tay

**

Lạnh chiều em nắng lên tôi

em khe xuân hát em đồi hạ ru

NC Chiêu Liêu

alt

Tranh JO

Chùm Haiku một dòng của Lê Khắc Huy

alt

NÉT QUÊ
1/

Chín tầng muỗi tím hoa xoan

2/
Vồng cải ven sông vàng reo ngấn nước

3/
Con trâu dắt con nghé bằng cái bú tý

4/
Hương bưởi nhảy theo tóc vào nhà

5/
Gà mẹ dạy gà con nhặt cánh cam rụng

6/
Trâu bò húc nhau nhờ lá mít

7/
Dái mít bùi nghìn nghịt

8/
Đi một bước nhớ nhà một bước hoa cà.


MÙA COVID

1/
Còn dơi ngủ ngược nghi án covid
2/
Cầu gai virus, thế giói phẳng chao nghiêng
3/
Smartphone còn sống...thuê bao chết rồi
4/
Covid, tiền, nguyên tử Bằng Không.


KHẨU TRANG

1/
Khẩu trang vật bất li thân mùa dịch
2/
Khẩu trang hình Bông lan Ý
3/
Khẩu trang chiếc khiên cho phổi
4/
Tôi chỉ còn nhận ra em nhờ ánh mắt quen.


TRĂNG
1/
Trăng mùa Covid chiếc khẩu trang xanh
2/
Cafe luống buồn trăng tan thành cốc
3/
Hàng quán vắng ngắt trăng về tay không
4/
Chùa vang tiếng mõ vệt trăng ngang mày


THUỐC

1/
Khai báo trung thục y đức hàng đầu
2/
Tối thiểu Tương giao hết lan mầm bệnh
3/
An toàn tính mệnh tự biết cách ly
4/
Covid lũy thừa bởi lòng kỳ thị.


HOA

1/
Tháng ba Covid đỏ trời mộc miên
2/
Chim chào mào kiêng sợ lan truyền bệnh
3/
Một cóng Joly khép na khép nép
4/
Hoa bưởi tinh khôi toả hương ngân ngấn
LKH

Chùm thơ đôi Haiku- Lục bát của Lương Sơn

alt

1.HẠ VỀ

Vòm trời thành phố

lung linh

hoa điệp vàng

Chừng như ..hoa cũng nồng nàn

Với ta-trong nhịp thời gian Đô thành,


2.TÌNH EM

Sân bay

phút chia tay

chiều hè

Phương trời anh tới ..có nghe..

gió mây đang kể chuyện về Tình em !


3.MỞ ĐƯỜNG NGÀY HẠ

Trưa hè

gió im phăng phắc

nắng dội chảy đường

Dòng người vẫn hướng ánh dương

Xe lu-nắng lửa mở đường thênh thang.


4.QUÊ NHÀ

Chân trời miền Hạ

bóng tre..

thảm lúa vàng

Con cò mỏi cánh bay ngang

Dạt dào sóng lúa mênh mang ráng chiều.


5.MƯA MÙA HẠ

Cơn mưa đầu Hạ

mát rượi hồn ta

xanh biếc quê hương dâu tằm

ước chi là hạt mưa giăng

Em tan vào những nong tằm..ươm tơ.


6.TÌNH QUÊ

Cây đa giữa đồng

tỏa bóng mát

tình quê..

Bên sông đoàn thợ gặt về

Nghỉ chân từng bát nước chè trao nhau.


7.NÚI VÀ NẮNG

Dẫy núi

đứng chống trời

nắng lửa

Núi không có nắng.không già

Nắng không ánh lửa...mãi là nắng non.


8.HOA PHƯỢNG TIẾNG VE

Tuổi học trò

mùa hoa phượng

tiếng ve..

Mai sau..có những trưa hè

Khi ta ngoảnh lại nhớ về ngày xanh.


9.BẾN BỜ TÌNH YÊU

Hoa hướng dương..

ngày anh đến

với em mùa Hạ đấu tiên

Nguyện cùng chung một con thuyền

Em cùng anh tới vô biên bến bờ.


10.CÁNH BUỒM

Làng ven sông

người bến Hạ

những chiều buông.

Nhưng em không chán,không buồn

Đời vui như những cánh buồm trên sông.

LS

Chùm thơ đôi (Haikư- Lục bát) của Mai Trinh- Phan Phượng Uyên

alt

CÙNG CƠN MƯA ẤY

Mưa đầu mùa

đôi vành khuyên ướt sũng

trời yêu vẫn nồng

Ơi tình còn nhớ hay không

Cùng cơn mưa ấy tim lồng trọn tim!


GIẤC MƠ

Trong giấc mơ goá bụa

người đàn bà thai nghén

trở mình

Biết đâu là cuộc bình sinh

Mơ hay thực vẫn một mình lên non.


ĐỢI TRĂNG

Đêm trôi

nhành cúc lay mình

đợi trăng

Ánh huyền thách cả mây giăng

Luồn đêm rọi cánh cúc bằng vàng thu!


BỜ CÁT- GÓT SEN

Bờ cát

gót sen hồng

vỏ ốc nằm nghiêng

Xa xa vời vợi bóng thuyền

Xuân về phương ấy se duyên chốn nào?


GIỌT KHÁT

Ngọn gió

trần như nhộng

khuất sau đêm

Rèm thưa khẽ chạm môi mềm

Giọt khan khát giọt bên thềm chiêm bao!

MT-PPU

Tranh chữ của Haijin Doãn Thiện Niệm- TP Hồ Chí Minh

alt

Tranh chữ từ Haiku của các bạn Nha Trang

alt

1.

Sóng xô bờ

gió hoà nhạc biển

người thả hồn thơ

(Lương Thị Đậm)

alt

2.

Búp măng tre thẳng

ngọn tre già vút cao

học làm người

(Ngọc Vân)

alt

3.

Chiều muộn

lá rơi

tắc kè tặc lưỡi

(Thanh Vân)

alt

4.

Mẫu đơn nhà tôi

vượt tường vôi

kề môi hoa khế

(Thạch Lựu)

alt

DTN

Giới thiệu thư họa Lại Duy Bến- phần 3

alt

BBT haikuviet.com tiếp tục giới thiệu tới độc giả thư họa Lại Duy Bến

Sau đây là 05 bức thư họa của Haijin, Nhà thư pháp Lại Duy Bến

Thể hiện 05 bài thơ Haiku bằng 03 thứ tiếng: Việt, Nhật, Anh

Của các tác giả: Nguyễn Kiên, Ngọc Căn, Lại Duy Bến, Lưu Đức Hải, Lý Viễn Giao

Ở các số tiếp theo chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu tiếp các bức thư họa

của Haijin, Nhà thư pháp Lại Duy Bến- Hội viên CLB Haiku Việt.

alt

alt

alt

alt

alt

HKV

Giới thiệu thư họa Lại Duy Bến- phần 2

alt

BBT haikuviet.com tiếp tục giới thiệu tới độc giả thư họa Lại Duy Bến

Sau đây là 04 bức thư họa của Haijin, Nhà thư pháp Lại Duy Bến

Thể hiện 04 bài thơ Haiku bằng 03 thứ tiếng: Việt, Nhật, Anh

Của các tác giả: Lê Đăng Hoan, Phan Vũ Khánh, Đinh Trần Phương, Lê Khắc Huy

Ở các số tiếp theo chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu tiếp các bức thư họa

của Haijin, Nhà thư pháp Lại Duy Bến- Hội viên CLB Haiku Việt.

alt

alt

alt

alt

HKV

Duyên Haiku- Thư pháp Việt

alt

Thơ Haiku : Phương Trung - Vũ Tam Huề
Thư pháp : Phi Điệp

alt

1. Chiến sỹ áo trắng
tuyến đầu chống dịch
những trái tim hồng

alt

2. Chống dịch không tiếng súng
hy sinh lặng thầm
đất Mẹ khắc ghi

alt

3. Quý ông thời Corona
ăn cơm nhà
không thèm ăn phở

alt

4. Phòng dịch Corona
cà phê của nhà
vợ pha rất chuẩn

HKV

Thơ Vũ Tam Huề- Cẩn bút : Phi Điệp

alt

Ban biên tập trang web haikuviet.com- diễn đàn của Câu lạc bộ Thơ Haiku Việt- trực thuộc Hội hữu nghị Việt Nam- Nhật Bản thành phố Hà Nội trân trọng giới thiệu tới độc giả:

Thơ Vũ Tam Huề- Cẩn bút: Phi Điệp

alt

.

alt

.

alt

.

alt

.

alt

HKV

Duyên Haiku- Thư pháp Việt

alt

1. Chống dịch Corona
cuộc chiến toàn dân
không phòng tuyến

alt

2. Quên cả thân mình
tất cả vì dân
chiến sỹ áo trắng

alt

3. Ngày mai hết dịch
chờ những nụ cười
và những vòng tay

alt

Thơ Haiku : Phương Trung - Vũ Tam Huề
Thư pháp : Thạch Nguyễn

Cõi lòng Nhật Chiêu- Bùi Nguyễn Trường Kiên

Điều gì ẩn ở tầng chìm trong những câu thơ được nén chặt về ngôn từ, để thành những bài thơ thật ngắn của Nhật Chiêu? Những câu chữ ấy có lúc được gieo vần, có lúc lại như những con chim trời tung cánh tự do, an nhiên tự tại. Anh làm thơ như thở, như nhìn, như chợt cười, chợt nghĩ…

alt

Không kể hàng chục cuốn sách được anh viết và xuất bản trước đây, vài năm nay, “Cà phê với Nhật Chiêu” trên Facebook được mở, dường như hàng ngày đều có một (vài) bài thơ mới xuất hiện. Hiện nay, khi đã rời bục giảng, ngoài việc đọc, dường như anh viết mọi lúc có thể, mọi nơi có thể…

Điều gì đang là mối quan tâm của một nhà nghiên cứu về văn học thế giới, về truyện Kiều, về thơ Haiku, về kinh dịch, về tarot… nay lại được thể hiện trong các vần thơ?

Thay vì đi theo trục thuận của thời gian (từ quá khứ đến hiện tại), tôi đi chiều ngược lại, để thử tìm hiểu, thông qua những bài thơ còn tươi rói của anh, lần về những tháng ngày trước đó.

Nàng
hơn cả thiên nhiên
tràn đầy cốc nước
ta uống triền miên.
(NÀNG)

Phải chăng đến bây giờ thì nhà thơ mới nói lên nỗi “khát” (vọng) của mình về người con gái, mà bao lâu nay phải kìm nén? Nàng ấy không chỉ là một dáng hình, không chỉ là một tình yêu, và còn hơn cả sự khao khát thường tình của trái tim đang đập nhịp yêu – giờ nàng đã trở thành lẽ sống của cuộc đời nhà thơ: nàng là nước. Nước là lẽ sống. Thiếu nước ta không tồn tại được. Có thể nhịn ăn, nhưng chẳng thể nào không có nước. Nàng là nước, rõ rồi. Nhưng nàng là cốc nước tinh khiết, chứ không hề là nước của bất kỳ sông suối, ao hồ nào. Nàng tinh khiết và ta uống nàng. Ta sống!

Ta sống bởi nàng đã trong ta. Ta trong nàng. Hai thành một.

Nàng cứ mãi thế tinh khiết và tràn đầy. Ta cứ mãi thế uống nàng triền miên. Nàng cứ tràn đầy cho ta uống. Ta uống để nàng đầy…

Người đi
trong cõi trăm năm
tóc buông buông xuống
giọt trầm trầm yêu
ta về
với xứ chiêu liêu
gió vu vi mộng
mưa dìu dặt bay
huyền đêm
lộng cánh quỳnh say.
(ĐI VỀ)

Hai đoạn thơ đối, bắt đầu từ “người đi” và “ta về”. Tứ thơ bắt đầu đậm nghĩa từ cái đối ấy – hai phía trái chiều. Người đây chẳng ai khác là “nàng”. Tất nhiên rồi, nàng chỉ đi trong phạm vi “cõi trăm năm” của đời người, chứ chẳng thể ở cái “xứ lạ” nào khác. Song, điều tạo nên phần chìm của tảng băng ĐI VỀ bắt đầu từ “tóc buông buông xuống” – hai chữ buông cùng lúc khác hoàn toàn với một chữ buông bình thường. Vậy đó là gì? Là người con gái ấy không hề đi, mà là một tư thế khác (hoặc nói cách khác, từ “đi” ở đây không là hành động của đôi chân bước trên đường) – để rồi mái tóc được phân đôi và cùng đổ xuống hai bên bờ vai, cho hai lần “trầm trầm” nối tiếp của giọt yêu.

Còn phía “ta”? Đó là sự hạnh phúc tràn đầy của sự đủ đầy ái hoan. Ngất ngây say đắm trong cái đêm không trăng tỏa ngát hương quỳnh nở, với gió với mưa…

Múa rối tấm thân này
với đêm chiêu mộng
với ngày chiêu say
ta cầm dây
ta cầm dây
rung dây mà diễn
từ ai đến mình
từ phiêu linh
đến phiêu linh.
(TỪ AI ĐẾN MÌNH)

Nhà thơ ví mình như con rối. Nhưng con rối ấy lại được điều khiển từ chính đôi tay (hay tâm thức, ước vọng) của nhà thơ. Trước hết hãy giải nghĩa từ “chiêu” – là tên tác giả (muốn “ẩn” nên không viết hoa) và còn có nghĩa là “sự tự thú”, “khai ra”, “xưng ra”… Và dù hiểu theo nghĩa nào thì cũng rất rõ: đêm ta nằm mộng, ban ngày ta say. Mộng thì rõ rồi, còn say thì say men cũng được, say tình càng hay.

Tại sao phải hai lần “tay cầm dây”? Phải chăng lúc điều khiển rối, người ta phải cần tới cả hai tay. Nhưng, có khi nào hai cánh tay ai đó bỗng mềm mại như hai sợi dây cho ta cầm nắm, ta điều khiển? Hình như có – lúc mà người ta đã say cùng mộng. Dây hóa thành tay, hai sợ dây hay hai cánh tay đều nghĩ được.

Rối mà không phải rối. Tưởng diễn một mình mà hóa ra cả hai cùng bày tiệc đêm-say-mộng, để người và người cùng “từ phiêu linh / đến phiêu linh”.

Chiều sinh nhật
tiếng guitar
cỏ hoa tụ lại
hiên nhà lên thơ
hồn xưa ai hát bây giờ
những trang mơ cũ
bỗng mờ ảo bay
cuồng điên nhớ cõi yêu này.
(NHỚ CÕI YÊU NÀY)

Sinh nhật. Buổi chiều ấy có guitar, có hoa, có tiếng hát, có đọc thơ… tất cả đều bình thường. Thế nhưng lại chẳng bình thường. Từ “hồn xưa ai hát bây giờ” cho đến “cuồng điên nhớ cõi yêu này” khiến ta chau mày xót xa, bởi biết rằng ai đó (hay chính nhà thơ) đang phải gặm nhấm nỗi buồn trong hoài nhớ. Người năm xưa nay đâu? Hay ngay đây mà với ta đã như là lạc mất (!?). Giấc mơ của những ngày xưa ấy, không hề trôi mất vào dĩ vãng xóa nhòa, mà từng đêm xếp lại làm cho nỗi hoài nhớ cứ dày thêm. Tưởng vậy, nhưng không phải vậy, khi tác giả chợt hiểu rằng, những kỷ niệm xưa nay đã dần phai nhòa và gần như vụt mất – “những trang mơ cũ / bỗng mờ ảo bay”. Nhà thơ làm cho ta quặn thắt, khi đặt dấu chấm hết vào câu kết thật buồn: “cuồng điên nhớ cõi yêu này”.

Nỗi nhớ nào khiến người ta phải cuồng điên? Phải chăng nỗi nhớ về một tình yêu vô vọng?

Chợt nhớ hai câu Kiều: “Tiếc thay chút nghĩa cũ càng / Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng” – làm sao mà chẳng tơ vương khi tâm thức cứ “ cuồng điên nhớ cõi yêu này”?

Một niệm trôi đi
là đủ trôi mi
vào
trong

tận
có tiếc thương gì
cũng cười hi hi.
(HI HI)

“mi” có thể hiểu là bờ mi (nước mắt hoen mi, nước mắt ngập rèm mi…) và cũng có thể hiểu là danh xưng ngôi thứ hai số ít, đồng thời có thể dùng để gọi chính mình bằng cách hoán ngôi. Trong bài thơ này hiểu cách nào cũng đúng. Không cần chi nhiều, chỉ là một nỗi nhớ mong (niệm) thôi cũng đủ làm làm cho mi (mà chính là ta vậy) trôi đi rồi – bởi nỗi buồn, bởi nước mắt! Trôi đi đâu? Bằng cách nhấn cố ý, từng từ rơi xuống từng dòng chua xót “vào / trong / vô / tận” đã làm cho người đọc nghẹt thở, tim như đập nhịp chậm hơn. Hai từ “trôi” xuất hiện ở hai câu liền nhau, nhưng mang hai ý khác – một của thời gian trôi đi và một của sự cuốn trôi…

Hai câu kết, tưởng là nhà thơ sẽ làm đảo chiều tâm tưởng, nhưng không, tiếng cười ấy lại chứa đầy bi thương, cười mà sao nước mắt trào!

Cho ta ngồi ngóng
ánh dương hồng đào
mà năn nỉ nắng
hãy đừng qua mau
cho ta nằm lắng
tiếng em rì rào
mà như đưa sóng
ru hồn ca dao
cho ta thả bước
tình lên ngõ vào
khi mà em đợi
cho mình kiếp sau.
(NGÓNG)

Một bài dài hiếm hoi trong loạt những bài thơ gần đây của Nhật Chiêu. Ngược lại, cái tựa đề thì ngắn, “Ngóng” – chỉ một từ. Nếu mong, chờ, đợi, trông… là những hành vi đồng nghĩa với ngóng, song ngóng là một trạng thái có thể nói là rất đỗi tâm trạng đối với người trong cuộc. Ngóng là chờ của gấp mấy lần chờ, là trông gấp mấy lần trông, là lũy thừa của mong, của đợi. Một khi đã ngóng thì đứng ngồi không yên, bồn chồn không dứt. Nếu xét về mặt mỹ từ trong thơ, các từ “mong, chờ, đợi, trông” có vẻ “đẹp” hơn là “ngóng”, nhưng Nhật Chiêu là một nhà chuyên nghiên cứu về văn học, ngôn ngữ nên ông sử dụng từ “ngóng” là có chủ đích. Thơ không chỉ đẹp mà cần phải thật.

Là điều gì đó hệ trọng lắm mới làm người ta phải ngóng. Nhớ quá rồi chăng? Thời gian xa nhau lâu quá rồi chăng? Hay lời hứa của ai đó sắp tới hạn kỳ? Hoặc sắp đến thời gian cho một cuộc hẹn khiến mình mãi nôn nao? Chỉ có nhà thơ biết.

Vấn đề là ta xem nhà thơ ngóng gì, ngóng ai?

Khổ thơ đầu phải chăng là kiểu “nhập đề lung khởi”? Không. Nó cho ta biết ngay tâm trạng của người trong cuộc: muốn níu thời gian lại. Ngày là dương, dương là phái mạnh, là hào khí chất ngất... Chỉ ngày mới có ánh nắng lung linh màu hồng đào tươi đẹp. Vậy nên nếu ngày cứ trôi qua, thời gian trôi qua, tuổi xuân cũng sẽ trôi qua. Người ta phân chia tuổi tác theo bốn mùa-xuân-hạ-thu-đông, điều đó chỉ tương đối. Với nhà thơ, dù đang ở tuổi nào cũng luôn xem mình đang là tuổi-thanh-xuân. Dẫu vậy, nhà thơ vẫn biết, mình chỉ là hữu hạn trong sự vạn năng vô hạn của cuộc đời. Cái ngóng của nhà thơ từ trong đêm tối về một ngày mai khi mặt trời lên, để “mà năn nỉ nắng / hãy đừng qua mau”. “năn nỉ” ư? Nghe thật buồn, nhưng chỉ là năn nỉ thôi chứ không hề quỳ lụy van xin.

Muốn giữ mãi tuổi thanh xuân để làm gì?

“cho ta nằm lắng / tiếng em rì rào / mà như đưa sóng / ru hồn ca dao”. Bây giờ nhân vật thứ hai đã xuất hiện. Hóa ra cuộc hẹn ấy, nhân vật “em” chỉ hiện diện trong tâm tưởng. Bởi nếu nàng đến, chàng không thể “nằm” mà chuyện trò. Hoặc cũng có thể, trong khi chờ ngày lên, ngoài kia vẫn là đêm tối mờ giăng, ta mệt rồi, không ngồi để ngóng nữa, mà nằm chờ…

Dù em đến hay không, ta vẫn lắng nghe tiếng nàng thân quen như đã từng nghe bao lần. Tiếng em sao mà dịu êm, rì rào vỗ về ta như sóng vậy. Ta như nằm trên cánh võng, tiếng em dìu dặt ru ta. Sóng ru ta điệu ca dao ngày nào. Sóng làm ta say. Say em!

Hóa ra chỉ là mơ tưởng? Không. Em đến thật chứ chẳng hề chuyện tưởng tượng viễn vông: “cho ta thả bước / tình lên ngõ vào / khi mà em đợi / cho mình kiếp sau”. Chuyện “năn nỉ” để kéo thanh xuân ở lại, là nói cho vui vậy thôi; chuyện nằm lắng nghe em ru ta bằng ca dao, là để thi vị, lãng mạn hóa mà thôi… Thật ra, ta vẫn thật sự thanh tân cường tráng! “Thả bước”, “tình lên” chỉ dành cho người đủ đầy sức trẻ, để tìm đến cửa “ngõ” của tình yêu mà “vào” thôi. Ta biết mà, ừ thì ta “ngóng” nhưng em cũng “đợi” đấy còn gì. Em đợi sự thanh tân của ta. Em đợi tình ta lên chất ngất để bước vào ngõ em mong ngóng đó thôi. Thế gian lắm ngõ, nhưng tình yêu nơi em chỉ duy nhất một ngõ. Ngõ ấy anh đã vào. Có nhau rồi. Trong nhau rồi. Tưởng là mật ngọt, lại hóa đắng cay. Ta và em cùng nhận ra một thực tế phũ phàng: kiếp này mình có là của nhau đâu. Thế nên, câu chuyện khép lại với nỗi đau bàng hoàng “cho mình kiếp sau”.

Thơ anh thanh tân lắm, anh Nhật Chiêu!

BNTK

Thơ Hài cú-lục bát của Nhật Chiêu


alt

(Sandro Botticelli - Sự ra đời của thần Vệ Nữ, 1486)



NGƯỜI XEM VẮNG MẶT


Đó là em múa

trong đêm nắng mọc

dẫm lên sương mờ -

mà không người xem ngu ngơ

ngàn năm người gái qua bờ trần gian

thánh ca cùng nhịp giao hoan

chim bay thanh điệu mùa vang bóng hình

một mình em múa trong đêm

lửng lơ trời ấy muôn mình lứa đôi

người xem vắng mặt là tôi.




ĐÊM TÓC MÂY


Đêm phù vân

em tóc dâng lời nguyện -

và mình trần trang kinh

ôi đêm trải tóc mây tình

ôm thân phù thế vừa linh vừa phàm

ôm em mà ngậm đầy trăng.




CỬA TRẦN GIAN


Đi vào thiên nhiên

những người con gái

về trong suối nguồn -

cho em tắm gội nỗi buồn

thả trôi ảo bóng mà buông mị tình

trần gian mở khép cửa mình.




RƠI RỤNG


Bàn tay ta cầm

không đầy trái cấm

không đủ trăm năm -

bàn tay bay mất sao băng

rơi tan ngực núi rụng thầm vóc em

trong tay còn mảnh tàn đêm.




KHI NƯỚC NẰM MƠ


Nép mình trong giọt sương

long lanh và hư ảo

em hay cánh sen huyền -

này sương nhẹ phủ bình yên

thở hơi tình nhẹ vào thiên nhiên hồ

em về khi nước nằm mơ.




MUÔN HƠI THỞ BUỒN


Những người tình buồn

phả muôn hơi thở buồn

tan vào sóng trùng dương -

muôn niềm đau dựng hoàng hôn

nụ hôn xưa cháy rực hồn mây hoang

tà dư bóng sóng dư vang.




MÀ TRĂNG ĐỘ LƯỢNG


Hàng nghìn năm qua

bao nhiêu nước mắt

thấm xuyên trăng tà -

có gì trong cõi người ta

mà trăng độ lượng đi qua đêm dài

vàng pha cát bụi bi ai.




GHẾ TRỐNG


Khi không người ngồi

hai chiếc ghế trống -

nói gì với nhau

không gian dư bóng vang nào

dư hơi thở nhẹ dư màu mắt xanh

và dư giai điệu vô thanh.




SAY NỒNG


Đêm rực hồng lên

lửa từ vô thức cháy

mà ai nằm an nhiên -

giấc mơ nào chẳng bay nghiêng

trút ta lăn xuống một triền dốc không

mà thân thể vẫn say nồng.




PHỒN THIÊNG


Đưa ai về miền

tiếng trăng trong nước

ru trần gian thiêng -

thả thân thể nhỏ làm thuyền

ái ân vang tận thu huyền ảo vang

trang đêm trải nước- trăng- nàng.




MỘT KHUNG TRỜI NHỎ


Nhỏ như khung trời

nhìn người yêu dấu

cửa sổ ta ơi -

nàng đi trong giọt sương rơi

và trôi trong giọt mồ hôi đọng tình

nhìn đâu cũng dáng lung linh.




ĐỌNG HÌNH


Ngồi xuống bên hồ

thở xuân trong gió

chân dung nàng thơ -

đọng hình cô gái bây giờ

để trăm năm nữa bên bờ còn xuân

ai trong thơ vẫn tuyệt trần.




ĐỒI DỐC


Chầm chậm một mình

ta băng qua đồi dốc

đón mùa hoa đi lên -

từ bên kia dốc xuân nghiêng

bước ai như bước từ huyền thoại ra

nụ cười thoáng hiện cho ta.




HOAN CA CHIỀU


Hoàng hôn

là một ban mai khác

với người thương -

chiều huyền ẩn ánh chiêu dương

cánh chim bay xuống còn vương mây hồng

lặn là mọc với hư không.




MƯA SINH NHẬT


Phố lạnh mưa rơi

Tràng Thi cô gái lạ -

che ô cho người bảy mươi

tóc mờ đến tự xa xôi

bỗng dưng mưa ấm tình người bên ta

ấm nồng sinh nhật a ha.


(Nhật Chiêu)


Liên khúc Tanka của Nhật Chiêu

alt

ĐOẢN CA BỐN MÙA

Dìu trăng nước về

làn sóng đêm huyền tóc

cuốn u buồn ta đi

khi em buông tóc làm mê thảo

thả bốn mùa lên điệu tứ chi.


XUÂN CA MÂY

Bờ vai xuân thì

cánh tay nào quyện gió

mây tình trùng vây

ta xin sợi tóc mà qua ngõ

để chẳng bao giờ lạc khỏi mây.


HẠ CA NẮNG

Sóng chiều ơi

long lanh nắng hạ

rướm bờ hồng môi

ta xin một giọt trùng dương ấy

lặn muối vào trong nhớ mãi người


THU CA LÁ

Đêm thay ngày

nép mình trong lá

vầng trăng ngọc trai

ta xin chiếc lá vang mùa mới

để mốt mai cười không đắng cay.


ĐÔNG CA LỆ

Hoàng hôn

em về thắp lửa

lại khơi nỗi buồn

ta xin ngấn lệ trong mi ứa

đọng lại ngàn năm một chuỗi thương.

NC

Duyên Haiku- Thư pháp Việt

alt

1. Con thuyền thơ tôi
trôi giữa dòng đời
biết đâu bờ bến

alt

2. Sóng nước mênh mông
thuyền ai viễn xứ
lênh đênh sông hồ

alt

3. Có một dòng sông
mang tên nỗi nhớ
lặng thầm trong tôi

Thơ Haiku: Vũ Tam Huề
Thư pháp: Thạch Nguyễn

Các bài viết khác...

Video Tổng Hợp

Quảng Cáo

Lượng truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay2060
mod_vvisit_counterHôm qua2260
mod_vvisit_counterTất cả5934330
Hiện có 113 khách Trực tuyến