Nụ cười viên mãn- Lê Đăng Hoan

alt

Kính mến tặng chị Đỗ Tuyết Loan

alt

Chúng tôi đến, chị nằm yên. Tất cả sinh hoạt phải nhờ đến người giúp việc. Ăn bằng ống xông, tay buộc nhẹ vào thành giường tránh cử động cào xước mặt mũi!! Chúng tôi cố hỏi mỗi người một câu xem chị có biết ai không, nhưng chị chỉ mấp máy môi, không biểu lộ cảm xúc nào!

Nhìn chị, ai có thể tưởng tượng cách đây không lâu, chị vẫn cười nói, vẫn cùng chúng tôi vào tận khu Hoàng cung Cố Đô Huế!

Chị rất hay cười, nụ cười hiền hậu có đôi lúm đồng tiền sâu cân đối trên má, dễ nhớ dễ mến trên gương mặt rất Thái Bình- phúc hậu, cởi mở chịu thương chịu khó!

Một phụ nữ tự tin, tự mình xây dựng sự nghiệp. Nghề làm cô giáo đã hun đúc cho chị đức tính mô phạm cởi mở và nhất là tự tin vào bản thân. Chồng mất sớm, một mình nuôi ba con trai và chăm sóc cha mẹ, mẹ chị sau nhiều năm nằm liệt giường, nhận sự chăm sóc tận tình của chị vừa qua đời cách đây 3 năm. Chị đã vượt qua tất cả vất vả của đời người. Thế mà chị luôn tự tin, về hưu, chị tham gia nhiều CLB thơ, nhưng trong đó CLB thơ Hai-ku đưa đến cho chị nhiều niềm vui và nhiều đóng góp nhất.

alt

Tập thơ “ Bên cầu giặt lụa” là tập thơ đầu tiên và có lẽ cũng là tập thơ cuối cùng của chị. Chỉ một tập thơ để lại cho đời, nhưng đó là “ “những lát cắt sắc sảo mà đằm thắm, thầm thì mơ màng, minh họa bước đường đời đã qua, đang đi của chị..”. Đó là tập thơ “thấm đậm tiếng lòng” là tâm sự của chị về cuộc sống, quê hương, tình yêu thương gia đình, nhưng “ đau đáu nhất là nỗi lòng một người đàn bà đẹp đơn chiếc còn xuân sắc ngời ngời, tràn trề nỗi yêu đời, vẫn thao thức vì giấc mơ trần thế khi trăng lên hoa nở…” (Đỗ Kim Ngân).

Chị làm thơ từ hồi còn đi dạy học, nhưng đến khi bắt đầu tiếp cận với thơ Hai-ku từ người bạn tri kỉ của mình, chị mới thật toả sáng và cống hiến cho thơ!

Riêng bài thơ:

“Tôi đứng ngoài tôi

Nhìn tôi

Viên mãn”

có thể xem là một tuyệt tác của chị và một hạt ngọc trong thơ Hai ku Việt!

Trước đây tôi cảm phục và nói với chị “sao chị có thể có bài thơ Hai-kư tuyệt vời đến thế?”, chị chỉ cười.

Hôm nay sau khi đến thăm chị về đọc lại tôi cảm động đến trào nước mắt! Một hồn thơ như vậy, sao tạo hóa lại có thể lấy đi một trí tuệ, một tâm hồn trong suốt nhanh đến thế!

Bài thơ sáng tác năm 2014, lúc chị không còn trẻ, lúc trên khuôn mặt đã in vết thời gian, lưng đã không còn bước thẳng như ngày xuân, duy chỉ có nụ cười tươi và lan toả tình đồng cảm sự hoà đồng là vẫn như xưa..

“Tôi nhìn tôi

Viên mãn”!

Phải có một sự tự tin, pha chút tự hào về cơ thể và tri thức, phải có một cách nhìn yêu quí bản thân thoả mãn với cuộc đời đã qua để vứt bỏ mọi lo âu, nỗi vất vả mà có khi còn là nỗi đau, vứt bỏ mọi sân si thù hận thì mới có thể " viên mãn" với chính mình.

Rất rất nhiều người cho đến cuối cuộc đời, nhìn lại vẫn chưa hiểu hết mình là ai!

Trong nhà, ta đã thực sự là người cha người mẹ người con đúng nghĩa hay chưa?

Với bạn bè, hay người gặp ta dù chỉ một lần, ta đã thể hiện đúng là ta hay chưa! Hay gặp mỗi người, cách nói cách hành xử khác nhau, có khi ta bỏ cả ta, ăn nói và hành động như một người khác ta!

Một người đứng trước vách đá mà hét lớn: " Ta là ai!" Từ vách đá cũng chỉ vọng lại:" Ai! Ai! Ai..." mà không có câu trả lời.

Đó là cách trả lời của một nhà thơ nổi tiếng khi tôi ca ngợi ông là người nổi tiếng thế giới.

Ta chỉ hiểu ta khi ta đứng " ngoài ta", hay khi ta nhìn vào gương nhìn ta thật tỷ mỉ, nghiêm khắc.

Những phụ nữ xinh đẹp, nhìn gương tự cho mình đẹp để thoả mãn với cái bề ngoài tưởng như hoàn mỹ của mình, nhưng người phụ nữ đã luống tuổi khi nhìn mình trong gương phải thật tự tin, tự tin vào trí tuệ vào những gì mình đang có, không hổ thẹn về phẩm hạnh, đạo đức và tự hào về những gì mình làm được trong đời mới thấy thật sự " viên mãn".

Tôi cứ tưởng tượng khi làm bài thơ này, chị Loan nở nụ cười rạng rỡ, như nụ cười của chị mỗi lúc tôi nhìn thấy!

Ai đã gặp chị Loan đều cảm nhận được nụ cười ấy của chị!

Thật đẹp và "viên mãn"!

Chị Loan thân mến!

Hôm nay đến thăm chị, không thể đừng được, tôi vội vàng viết về chị qua bài thơ ngắn mà ý nghĩa sâu lắng chi để lại cho đời!

Cuộc đời thật khó lường!

Mong chị luôn viên mãn trong mọi tình huống mà cuộc đời dành cho chị!

Một ngày Hà Nội nắng nóng 39 độ

LĐH

Video Tổng Hợp

Quảng Cáo

Lượng truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay2749
mod_vvisit_counterHôm qua2878
mod_vvisit_counterTất cả5693600
Hiện có 183 khách Trực tuyến