Đức tin cứu rỗi những nỗi đau- Lâm Long Hồ

Long afternoon…

the church spire shade

reaches the beggar

Buổi chiều dài…

bóng mát nhà thờ

chạm tới người ăn xin

Thơ của Ramesh K (India)

Bài haiku như một đoạn phim time-lapse không lời làm nổi bật sự đối lập giữa tĩnh và động. Người ăn xin ngồi yên lặng giữa buổi chiều dài đầy nắng. Không thấy ai đến bố thí một chút gì cả. Không thấy ai đoái hoài đến khổ đau của con người cùng khổ ấy cả. Tưởng chừng như phận người nhỏ nhoi ấy bị lơ đi bên lề của cuộc đời, thì cái bóng râm của nhà thờ từ từ bò đến và chạm đến chỗ ngồi của người hành khất như một sự cảm thương. Cái bóng râm ấy che chở, đem lại sự an ủi cho những kiếp người bất hạnh. Cái bóng râm ấy là biểu tượng cho bàn tay của những đấng cứu rỗi. Bóng râm ấy chính là nơi mà con người tìm thấy bình yên khi niềm tin giữa người đối với người đã không còn.

LLH

Bài viết khác

Tác giả: Haiku Việt

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *